Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Hắn vẫn nhớ cô bé ấy !!!

Hắn nhớ về cô bé ấy !!!
Hắn nhớ khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương,nụ cười với từng chiếc răng trắng đều,hắn nhớ đôi mắt trong veo mà ở trong đôi mắt ấy hắn thấy được thiên đường,trong đôi mắt ấy có gì đó cuốn hút hắn,trong đấy hắn chỉ là một ngôi sao nhỏ bé giữa vô vàn những tinh tú trên bầu trời đầy ngôi sao lấp lánh
Hắn nhớ từng chi tiết trên khuôn mặt xinh tươi ấy,nhớ mái tóc xõa bồng bềnh thỉnh thoảng lại được sắp nếp trên đôi tai trắng hồng xinh xinh,hắn nhớ cái mũi nhỏ tròn thở đều từng nhịp,hắn nhớ cái miệng thỉnh thoảng lại để lộ hàm răng trắng đều,hắn nhớ tiếng nói thân thương mà hắn nghe cả ngày cũng không chán,hắn nhớ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trên khuôn mặt ấy biến đổi nhẹ nhàng làm hắn mê mẩn,
Thỉnh thoảng cô bé ấy quay sang cười với hắn :)
Cô bé ấy hay nhìn đâu đó xa xăm,hắn cũng chẳng biết là gì,lúc đấy hắn chỉ chăm chú nhìn theo hướng cô bé nhìn rồi lại nhìn cô bé một  cách chăm chú.Với hắn,việc này chẳng bao giờ chán
Có lẽ ông trời đã cho hắn một thiên thần
Nhưng ông trời cũng đã lấy đi thiên thần ấy của hắn.
Bẻ đôi cánh thiên thần ấy rồi bây giờ lại cho cô bé ấy một đôi cánh mới.
Một đôi cánh hắn không bao giờ muốn thấy!!!
Giờ đây khoảng trống trong lòng hắn chưa bao giờ lấp đầy được cả,thiên thần ấy đi ngang qua đời hắn rồi bỏ đi để lại khoảng trống tựa như không bao giờ có đáy cả.
Ông trời đang muốn thử thách hắn chăng?đang muốn trêu đùa hắn chăng?
Ngẫm ra,ông trời cũng không bất công quá
Ông trời cũng đã cho hắn những thứ mà ông nhờ thiên thần ấy mang đến
Mang đến cho hắn thế nào là tình yêu thực sự,sự bình yên tưởng chừng như không thể đối với hắn,sự mạnh mẽ dám làm vì thiên thần ấy,và cả sự yếu đuối mỏng manh của một thằng con trai khi sự chịu đựng đạt đến cực hạn…
Thiên thần ấy đã mang cho hắn những thứ thế đấy,rồi bỏ đi
Nhưng hắn chả trách gì ai cả,không trách ông trời,cũng không trách thiên thần ấy
Hắn còn thấy thiên thần ấy ra đi là có lí do,thiên thần ấy còn nhiệm vụ khác,mang đến những điều tốt đẹp ấy cho người khác,một người mà hắn nghĩ xứng đáng hơn hắn để có được cả tinh thần và con người của thiên thần ấy.
Thiên thần ấy có lẽ sẽ vẫn cười với hắn,hắn biết điều đó !!!
Hắn chỉ không biết hắn có lưu lại một chút kí ức dù là nhỏ trong thiên thần đấy không,một chút thôi cũng được để biết đâu một ngày tình cờ hắn gặp lại thì thiên thần ấy vẫn sẽ mỉm cười với hắn.
Có lẽ ông trời sẽ gửi một phiên bản thiên thần phiên bản 2.0 cho hắn với những ưu điểm hơn phiên bản trước
Nhưng có lẽ những cái sai sót của thiên thần phiên bản 1.0 là những thứ hắn thấy nhớ.
Và hàng ngày hắn vẫn nhớ về thiên thần ấy !!!


EithDeW

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Hắn vẫn mang balo


Hắn vẫn mang balo,bất kể đi đâu,bất kể trong balo có gì hay không,Tuy là có những lúc hắn không mang balo vì những lúc đấy dường như bắt-buộc-phải-bỏ-lại
Balo dường như là thứ không thể thiếu khi hắn đi ra đường
Hắn cảm thấy có balo sau lưng hắn thấy yên tâm hơn
Có thể người khác nghĩ hắn ra sao hắn cũng mặc kệ,hắn quen rồi
Có thể người khác không suy nghĩ như hắn,người khác chỉ nghĩ đơn giản balo là thứ chứa-đựng-những-thứ-cần- thiết
Nhưng cần thiết đến mức nào thì hắn không biết
Hắn chỉ biết hắn coi balo là một thứ đi liền với hắn,một thứ như điện thoại ấy,QUAN TRỌNG,không mang thì không thể liên lạc với thế giới bên ngoài
Một túi-chứa-đựng-tất cả-những-kiến-thức(hắn đặt tên cho balo của hắn) cả nghĩa đen lẫn nghĩa trắng,
Hắn vẫn nhớ Tiến sĩ Lê Thẩm Dương đã nói (hắn cũng không nhớ lắm,đại loại là): “Balo như là kiến thức mang bên mình,hai bên là hai cái túi trường đời,một bên là ngoại ngữ,một bên là kĩ năng sống,còn ở giữa là kiến thức trong trường học”
Hắn thấy đúng,với hắn là thế!
Và cái balo của hắn bên trong là sách,bút,sổ tay,…(những thứ ấy hắn coi là công cụ giúp hắn đạt được mục đích)nhiều lắm,nhưng đa phần là sách,tiểu thuyết,hắn đọc nhiều nhất có thể,đọc ở bất kì đâu,đọc bất cứ khi nào mà hắn có thể,hắn nhận ra dường như đọc sách giúp con người ta sống chậm lại trong cuộc sống diễn ra dường như quá nhanh này,suy nghĩ khác đi,thay đổi con người theo hướng tốt đẹp hơn
Hắn nhận ra hắn đang thay đổi,tốt hơn trước(hắn thấy thế)
Bạn bè thấy lạ khi hắn mang sách ra đọc,thấy lạ khi hắn không ra quán chơi game cùng chúng nó,nhưng đâu biết là hắn không muốn “tiêu” thời gian vào những thứ không giúp hắn tiến lên,với hắn giờ đây thời gian như tiền vậy,cần phải là người tiêu dùng thông minh và dành ra cho mình một khoản tiết kiệm kha khá.
Dài dòng quá,hắn nghĩ đến đây thôi
Bây giờ thì hắn đi giặt cái túi-chứa-đựng-tất-cả-những-kiến-thức của hắn,vì thằng bạn lỡ nôn vào nó hôm đón giao thừa bên Nông Nghiệp,hắn mà biết thằng nào nôn thì liệu mà liếm cho sạch
J
Hắn nghĩ,lần sau,trước khi uống rượu là phải cất hết đồ của mình trước khi mấy thằng bạn lại nôn.

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Hôm nay hắn mang chăn đi giặt

Hôm nay hắn mang chăn đi giặt,hắn tính ra cái chăn cũng đã 2 năm chưa giặt,mà hắn cũng chẳng để ý lắm,một phần là hắn lười,một phần là cái chăn cũng chưa có mùi đến nỗi không thể ngửi được :v
6h chiều hắn ra tiệm giặt ủi lấy chăn về,một cái chăn mới tinh,hắn nghĩ
các phần trắng trên chăn đã rũ bỏ được màu cháo lòng mà thời gian đã bám mùi vào,một mùi thơm y hệt downy thoang thoảng đầu mũi
(mà có khi là comfort cũng nên).
Như vậy là cái chăn đã được rũ bỏ một lượng lớn cái “bẩn” quanh mình
Nhưng hắn vẫn thấy có gì đó khác lạ,một cái gì đó thân thuộc dường như mất đi
Chính là cái mùi chăn trước kia của hắn,tuy là cái chăn có mùi không thơm,và năm tháng cũng đã bám bụi vào nó,nhưng cái chăn là của hắn,hắn ngủ từng đêm với cái chăn đấy,dẫu có mùi gì thì cũng là mùi của hắn,có rách thì cũng là chăn của hắn,
Và hắn nghĩ sẽ lâu lắm mới lại được ngửi lại cái mùi thân thuộc đấy