Đôi mắt nào cũng từng
thơ ngây
Cũng từng ngơ ngác
Cũng từng biết cười
Cũng từng trong
sáng …
Nhưng khi nhìn đủ mọi
chuyện trên đời thì đôi mắt ấy chẳng còn nguyên vẹn hình hài như lúc đầu.
Sẽ có những đôi mắt
vô hồn,những đôi mắt mang đầy vẻ thù hằn,những đôi mắt buồn...
Những đôi mắt mà
nhìn vào đó ta chẳng thể thấy một điểm tựa hay điểm tận cùng nào của thế giới
!!!
...
Người lớn nào cũng
vậy
Cũng từng là trẻ
con
Cũng từng ngây thơ
Cũng từng biết cười
Cũng từng trong
sáng …
Để rồi khi đi qua
những con đường in dấu tuổi đời,sẽ chẳng có người lớn nào còn cười được như
xưa.
Thế đấy,ta lớn lên
từ cái thủa thơ ngây,vụng dại,trong sáng …
Để rồi cái quãng đường
dài làm ta chai sạn,vô cảm
Ta chẳng thể cất tiếng
cười vô lo như trước,ta chỉ có thể cười cho qua chuyện,cười vì chẳng biết phải
nói gì thêm,cười vì hai đôi mắt ta đang thấm lệ,,cười vì ta đã không thể khóc nổi
…
Ta chẳng thể sống với
cảm xúc thật của chính mình,ta chỉ có thể giấu nó sâu thẳm tận cùng.
Chỉ có đôi mắt là
ta chẳng thể giấu được,nó cứ hiện nguyên hình ra đấy chẳng cần bùa phép gì.
Nó sẽ tuôn lệ mặc
dù cái miệng đang cười,nó sẽ nhìn đâu đó xa xăm không có điểm cố định,nó sẽ nhắm
khi chẳng còn gì nó chưa trải qua.
Nó sẽ cho ta biết một
người lớn đối diện đã trải qua những gì
Vì ..
Người lớn nào cũng
từng là trẻ con (Hoàng tử bé - Antoine de Saint-Exupéry )
EithDeW