Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Trò chơi nho nhỏ

Này CUỘC ĐỜI !!!
Tao với mày sẽ chơi một trò chơi nhé
Trò chơi này sẽ rất tốn thời gian đấy,nó kéo dài mà đúng với cái tên của mày : “CUỘC ĐỜI”
Có một số điều mà tao với mày phải giao kèo trước khi tham gia trò chơi này:
-         Thứ nhất : Mày có quyền đánh gục tao bất cứ lúc nào,bất cứ ở đâu,kéo dài bao lâu là tùy mày,nhưng mày không thể ngăn tao đứng lên sau mỗi lần làm tao ngã,không cướp được cái ý chí mạnh mẽ chảy trong huyết mạch tao

-         Thứ hai : Mày giấu tiền tài,hạnh phúc ở đâu tao không cần biết,không cần biết nó còn xa hay gần,còn dài hay ngắn nhưng tao sẽ tìm ra nó.Và khi tìm ra nó,nó sẽ là của tao

-         Thứ ba : Mày có thể cho tao cái tiền tài,hạnh phúc bất cứ lúc nào !!! tao không đòi hỏi,nó đến lúc nào thì tao mở rộng đón nó lúc đấy.Còn nếu nó chưa đến thì tao sẽ tự nhủ là sẽ phải đi thêm một quãng đường nữa để thấy nó

-         Thứ tư : Mày có thể cho tao vô số bạn bè hoặc chẳng ai cả,nhưng tao có thể làm bạn với chính tao,tự mình giao tiếp với chình mình.Còn nếu mày rộng lượng thì cho tao một ít cũng chả sao

-         Thứ năm : Mày có thể đặt tao vào cái xã hội không chấp nhận tao,nhưng cũng chả sao,tao có thể sống mà không cần biết đến xã hội.Tất nhiên là con người sống cần có xã hội,nhưng nếu tao thấy nó không phù hợp tao cũng không từ bỏ,cũng không bằng lòng với nó.Tao sẽ tự tìm cách sống riêng trong cái xã hội chung mà mày dựng lên

-         Thứ sáu : Cha mẹ đã cho tao sức khỏe,nhưng mày là người phá hoại nó,không cách này thì cách khác.Nhưng tao sẽ có cách để mày không phá hoại nó quá nhiều,vì thế đừng tốn thời gian làm việc này.Bởi vì có lúc mày sẽ thắng,nhưng những thứ thuộc về tao mãi là của tao

-         Thứ bảy : Tao biết mày không công bằng,nhiều người hay nói :”Cuộc đời luôn công bằng” nhưng tao biết mày không nghĩ thế.Ai cũng có xuất phát điểm,nhưng không cùng vạch xuất phát.Vì thế mày cho tao xuất phát ở đâu là tùy mày,nhưng tao chạy hay đi là quyền của tao

-         Thứ tám : Cuộc đời là của mày,nhưng cuộc sống là của tao !!!
Mày muốn nó dài hay ngắn là ở mày,nhưng cuộc sống tao dựng dài hay ngắn là ở tao

Thế thôi,giao kèo như thế là đủ !!!
Và mặc dù tao với mày trái ngược nhau nhưng có lúc sẽ ngồi lại với nhau,nhiều là khác ấy.Mỗi lần như thế hãy kể tao nghe cách mày đã chơi tao,rồi khi nghe câu chuyện của mày tao sẽ cười hay khóc thì lúc đấy sẽ biết.Nhưng mày vẫn là bạn đồng hành của tao,mãi là như thế !!! đã là bạn thì tao sẽ tôn trọng tình bạn ấy
Rất vui khi có mày đồng hành cùng tao !!!


EithDeW

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Ông anh trai của hắn

Hắn có 1 ông anh trai
Anh trai hắn là 1 bản đối ngược với hắn
Tất cả những tính cách của 2 anh em đều trái ngược nhau
Anh trai hắn siêng năng,chịu khó,hiền lành,cởi mở,hòa đồng…
Chả thế mà họ hàng ai cũng yêu quý anh hắn
Còn hắn,sống nội tâm,khó gần,hay cau có…
Bố mẹ hắn luôn coi anh trai hắn như con cưng ấy,mặc dù hắn mới là con út
Việc gì anh hắn làm trong mắt người khác đều tốt cả,còn hắn có cố gắng đến bao nhiêu cũng chả vừa lòng ai
Nhưng hắn cũng chưa một lần ghen tị với anh,hắn nghĩ ai cũng có tính cách riêng của người ấy.
Hắn nhớ hồi nhỏ hay trêu anh trai,để rồi sau những trận trêu đùa ấy là một cái răng bị sứt do một cú vả của anh hắn,một vết sẹo ở môi dưới do ăn đấm chỉ vì muốn ăn một quả mận…
Đến hôm nay vẫn còn 2 vết sẹo ấy!!!
Rồi mùa đông là cuộc chiến dành chăn của hai anh em,hai đứa cố gắng cuộn chăn về phía mình nhiều nhất.
Đa phần hắn luôn thắng,một là vì hắn là người phát động cuộc chiến,hai là hắn có yếu tố bất ngờ.Nhưng cái chiến thắng ấy cũng mang lại cho hắn mấy cú đạp,tiếng chửi của mẹ từ giường trên vọng xuống,thế mà hắn vẫn cười khoái trá,hắn cười vì làm ông anh nổi điên lên.Ông anh của hắn là một người hiền lành nhưng cục tính,và hắn thích làm ông anh ấy nổi điên lên.
Giờ thì anh hắn đi làm,còn hắn đi học
Mỗi người một nơi,thỉnh thoảng cũng hỏi han nhau vài câu
Hắn hay xin anh tiền,mỗi lần như thế là hắn phải chuẩn bị một số lí do trước khi gọi.Anh hắn hay hỏi xin làm gì,và hầu hết hắn đều nhận được số tiền hắn vạch ra lúc đầu,anh hắn là người dễ dãi.Dễ dãi nếu biết cách xin J
Hắn nhớ có lần xin tiền ko được mà hắn giận anh hắn mấy hôm liền,rồi hôm về quê hắn nghe mẹ điện cho anh,nghe mẹ nói anh ốm,thế là hắn vẫn gọi điện cho anh mặc dù hắn vẫn chưa muốn nói chuyện với anh.Hắn gọi,một là hỏi thăm sức khỏe anh rồi nói ba chuyện qua loa xong cúp máy,hai là trong đầu hắn vẫn nhớ câu nói của mẹ : “anh em có giận nhau nhưng không bao giờ được bỏ nhau”,mà hắn cũng chả giận ông anh ấy được bao lâu
Hắn mà giận thì tiền không còn,”máy ATM ấy” không cho rút tiền nữa thì xong
Nói thế thôi chứ anh hắn có cái năng lực làm người ta yêu quý,kể cả với hắn nên hắn chả giận được bao lâu
Nhưng trong sâu thẳm con tim hắn,anh trai vẫn là một người đáng tự hào
Hắn tự hào vì có một ông anh trai như vậy,chả cần phải giàu có gì cứ hiền lành,tốt bụng và hàng tháng gửi tiền cho hắn là được.
Và hơn hết,hắn có một ông anh trai để mà noi theo thì còn gì bằng !!!


EithDeW

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Hắn và người nghệ sĩ đường phố

Hôm trước hắn lên Hồ Gươm mua sách,đi ngang qua một nghệ sĩ đường phố đang chơi violin
Hắn cũng chả nghe violin nhiều,nhưng lúc đấy hắn thấy rất hay
Hắn quyết định dừng lại,ngồi xuống và lắng nghe
Chơi rất hay,phải nói là như vậy,hắn không biết hay theo cách cảm thụ của người khác như thế nào nhưng với hắn giai điệu rất du dương,có lúc rất vui tươi,nhưng cũng có lúc rất trầm lặng.
Hắn nghe hết bài này đến bài khác,nhắm mắt cảm nhận những âm thanh véo von ấy bay giữa dòng người đông đúc đi lại dường như chẳng bao giờ ngừng.
Có vài người dừng lại xem một chút rồi lại đi,có nhiều người đứng lại chụp ảnh rồi lại hòa vào dòng người kia.
Hắn thấy người ta chụp ảnh là nhiều,mà đứng lại lắng nghe thì ít
Có lẽ cảm thụ của con người Việt Nam ít
 Dừng lại và lắng nghe thôi cũng được,chưa cần biết có hay hay không hay
Cái hắn thấy chỉ là những cái điện thoại giơ lên chụp tách tách và chủ của nó đút vào túi và đi tiếp.
Có vẻ như tối ấy chủ của nó sẽ đăng lên facebook để mọi người thấy rằng hôm đấy anh(chị) ta đã có mặt tại hồ gươm,và thích thú nhìn lượt like và comment tăng lên
Nghệ thuật có lẽ cũng chưa được chú trọng khi mà cái ăn,cái mặc đang còn theo đuôi và thúc dục con người ta đi tiếp mãi không ngừng vậy
Và có lẽ thế mà nghệ sĩ đường phố ấy cũng chẳng kiếm được bao nhiêu,mà cũng chẳng biết bao nhiêu là đủ với anh ta.
Chỉ có hắn và một người nước ngoài ngồi lại lắng nghe,lắng nghe cái âm thanh phát ra từ chiếc đàn được người nghệ sĩ điều khiển điêu luyện như là một buổi khiêu vũ của anh ta và chiếc đàn vậy.
Hắn cũng chẳng chụp ảnh gì,với nghệ sĩ đường phố cũng không,với người nước ngoài cũng không
Hắn thấy không cần thiết !!!
Hắn nghĩ nếu mà chụp được âm thanh du dương ấy thì hắn sẽ chụp ngay,ghi lại cái âm nhạc làm chậm thời gian trên một đoạn đường ấy cũng không tiếc.
Dù sao thì hắn cũng phải đứng lên và đi tiếp,đi vào dòng người kia
Hắn cũng có cuộc sống như bao người khác,cuộc sống mưu sinh hàng ngày
Nhưng với hắn,đi đâu đó và bắt gặp thứ âm nhạc gì đấy và lắng nghe,quên đi sự sống xô bồ một chút thôi cũng làm hắn thấy khoan khoái,nhẹ tênh
Biết đâu một ngày nào đấy,nghệ sĩ đường phố kia sẽ có nhiều người dừng lại và lắng nghe,nhắm mắt cảm thụ cái âm thanh ấy bay trong gió rồi lại quấn lấy đôi tai của họ hơn là giơ cái điện thoại lên chụp anh ta cùng chiếc violin
Nice to meet you !!!
Chào anh ạ !!!
Hắn nói với người nước ngoài và nghệ sĩ đường phố như thế


 EithDeW