Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Người lớn nào cũng từng là trẻ con

Đôi mắt nào cũng từng thơ ngây
Cũng từng ngơ ngác
Cũng từng biết cười
Cũng từng trong sáng …
Nhưng khi nhìn đủ mọi chuyện trên đời thì đôi mắt ấy chẳng còn nguyên vẹn hình hài như lúc đầu.
Sẽ có những đôi mắt vô hồn,những đôi mắt mang đầy vẻ thù hằn,những đôi mắt buồn...
Những đôi mắt mà nhìn vào đó ta chẳng thể thấy một điểm tựa hay điểm tận cùng nào của thế giới !!!
...
Người lớn nào cũng vậy
Cũng từng là trẻ con
Cũng từng ngây thơ
Cũng từng biết cười
Cũng từng trong sáng …
Để rồi khi đi qua những con đường in dấu tuổi đời,sẽ chẳng có người lớn nào còn cười được như xưa.
Thế đấy,ta lớn lên từ cái thủa thơ ngây,vụng dại,trong sáng …
Để rồi cái quãng đường dài làm ta chai sạn,vô cảm
Ta chẳng thể cất tiếng cười vô lo như trước,ta chỉ có thể cười cho qua chuyện,cười vì chẳng biết phải nói gì thêm,cười vì hai đôi mắt ta đang thấm lệ,,cười vì ta đã không thể khóc nổi …
Ta chẳng thể sống với cảm xúc thật của chính mình,ta chỉ có thể giấu nó sâu thẳm tận cùng.
Chỉ có đôi mắt là ta chẳng thể giấu được,nó cứ hiện nguyên hình ra đấy chẳng cần bùa phép gì.
Nó sẽ tuôn lệ mặc dù cái miệng đang cười,nó sẽ nhìn đâu đó xa xăm không có điểm cố định,nó sẽ nhắm khi chẳng còn gì nó chưa trải qua.
Nó sẽ cho ta biết một người lớn đối diện đã trải qua những gì
Vì ..
Người lớn nào cũng từng là trẻ con (Hoàng tử bé - Antoine de Saint-Exupéry )


EithDeW

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Trò chơi nho nhỏ

Này CUỘC ĐỜI !!!
Tao với mày sẽ chơi một trò chơi nhé
Trò chơi này sẽ rất tốn thời gian đấy,nó kéo dài mà đúng với cái tên của mày : “CUỘC ĐỜI”
Có một số điều mà tao với mày phải giao kèo trước khi tham gia trò chơi này:
-         Thứ nhất : Mày có quyền đánh gục tao bất cứ lúc nào,bất cứ ở đâu,kéo dài bao lâu là tùy mày,nhưng mày không thể ngăn tao đứng lên sau mỗi lần làm tao ngã,không cướp được cái ý chí mạnh mẽ chảy trong huyết mạch tao

-         Thứ hai : Mày giấu tiền tài,hạnh phúc ở đâu tao không cần biết,không cần biết nó còn xa hay gần,còn dài hay ngắn nhưng tao sẽ tìm ra nó.Và khi tìm ra nó,nó sẽ là của tao

-         Thứ ba : Mày có thể cho tao cái tiền tài,hạnh phúc bất cứ lúc nào !!! tao không đòi hỏi,nó đến lúc nào thì tao mở rộng đón nó lúc đấy.Còn nếu nó chưa đến thì tao sẽ tự nhủ là sẽ phải đi thêm một quãng đường nữa để thấy nó

-         Thứ tư : Mày có thể cho tao vô số bạn bè hoặc chẳng ai cả,nhưng tao có thể làm bạn với chính tao,tự mình giao tiếp với chình mình.Còn nếu mày rộng lượng thì cho tao một ít cũng chả sao

-         Thứ năm : Mày có thể đặt tao vào cái xã hội không chấp nhận tao,nhưng cũng chả sao,tao có thể sống mà không cần biết đến xã hội.Tất nhiên là con người sống cần có xã hội,nhưng nếu tao thấy nó không phù hợp tao cũng không từ bỏ,cũng không bằng lòng với nó.Tao sẽ tự tìm cách sống riêng trong cái xã hội chung mà mày dựng lên

-         Thứ sáu : Cha mẹ đã cho tao sức khỏe,nhưng mày là người phá hoại nó,không cách này thì cách khác.Nhưng tao sẽ có cách để mày không phá hoại nó quá nhiều,vì thế đừng tốn thời gian làm việc này.Bởi vì có lúc mày sẽ thắng,nhưng những thứ thuộc về tao mãi là của tao

-         Thứ bảy : Tao biết mày không công bằng,nhiều người hay nói :”Cuộc đời luôn công bằng” nhưng tao biết mày không nghĩ thế.Ai cũng có xuất phát điểm,nhưng không cùng vạch xuất phát.Vì thế mày cho tao xuất phát ở đâu là tùy mày,nhưng tao chạy hay đi là quyền của tao

-         Thứ tám : Cuộc đời là của mày,nhưng cuộc sống là của tao !!!
Mày muốn nó dài hay ngắn là ở mày,nhưng cuộc sống tao dựng dài hay ngắn là ở tao

Thế thôi,giao kèo như thế là đủ !!!
Và mặc dù tao với mày trái ngược nhau nhưng có lúc sẽ ngồi lại với nhau,nhiều là khác ấy.Mỗi lần như thế hãy kể tao nghe cách mày đã chơi tao,rồi khi nghe câu chuyện của mày tao sẽ cười hay khóc thì lúc đấy sẽ biết.Nhưng mày vẫn là bạn đồng hành của tao,mãi là như thế !!! đã là bạn thì tao sẽ tôn trọng tình bạn ấy
Rất vui khi có mày đồng hành cùng tao !!!


EithDeW

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Ông anh trai của hắn

Hắn có 1 ông anh trai
Anh trai hắn là 1 bản đối ngược với hắn
Tất cả những tính cách của 2 anh em đều trái ngược nhau
Anh trai hắn siêng năng,chịu khó,hiền lành,cởi mở,hòa đồng…
Chả thế mà họ hàng ai cũng yêu quý anh hắn
Còn hắn,sống nội tâm,khó gần,hay cau có…
Bố mẹ hắn luôn coi anh trai hắn như con cưng ấy,mặc dù hắn mới là con út
Việc gì anh hắn làm trong mắt người khác đều tốt cả,còn hắn có cố gắng đến bao nhiêu cũng chả vừa lòng ai
Nhưng hắn cũng chưa một lần ghen tị với anh,hắn nghĩ ai cũng có tính cách riêng của người ấy.
Hắn nhớ hồi nhỏ hay trêu anh trai,để rồi sau những trận trêu đùa ấy là một cái răng bị sứt do một cú vả của anh hắn,một vết sẹo ở môi dưới do ăn đấm chỉ vì muốn ăn một quả mận…
Đến hôm nay vẫn còn 2 vết sẹo ấy!!!
Rồi mùa đông là cuộc chiến dành chăn của hai anh em,hai đứa cố gắng cuộn chăn về phía mình nhiều nhất.
Đa phần hắn luôn thắng,một là vì hắn là người phát động cuộc chiến,hai là hắn có yếu tố bất ngờ.Nhưng cái chiến thắng ấy cũng mang lại cho hắn mấy cú đạp,tiếng chửi của mẹ từ giường trên vọng xuống,thế mà hắn vẫn cười khoái trá,hắn cười vì làm ông anh nổi điên lên.Ông anh của hắn là một người hiền lành nhưng cục tính,và hắn thích làm ông anh ấy nổi điên lên.
Giờ thì anh hắn đi làm,còn hắn đi học
Mỗi người một nơi,thỉnh thoảng cũng hỏi han nhau vài câu
Hắn hay xin anh tiền,mỗi lần như thế là hắn phải chuẩn bị một số lí do trước khi gọi.Anh hắn hay hỏi xin làm gì,và hầu hết hắn đều nhận được số tiền hắn vạch ra lúc đầu,anh hắn là người dễ dãi.Dễ dãi nếu biết cách xin J
Hắn nhớ có lần xin tiền ko được mà hắn giận anh hắn mấy hôm liền,rồi hôm về quê hắn nghe mẹ điện cho anh,nghe mẹ nói anh ốm,thế là hắn vẫn gọi điện cho anh mặc dù hắn vẫn chưa muốn nói chuyện với anh.Hắn gọi,một là hỏi thăm sức khỏe anh rồi nói ba chuyện qua loa xong cúp máy,hai là trong đầu hắn vẫn nhớ câu nói của mẹ : “anh em có giận nhau nhưng không bao giờ được bỏ nhau”,mà hắn cũng chả giận ông anh ấy được bao lâu
Hắn mà giận thì tiền không còn,”máy ATM ấy” không cho rút tiền nữa thì xong
Nói thế thôi chứ anh hắn có cái năng lực làm người ta yêu quý,kể cả với hắn nên hắn chả giận được bao lâu
Nhưng trong sâu thẳm con tim hắn,anh trai vẫn là một người đáng tự hào
Hắn tự hào vì có một ông anh trai như vậy,chả cần phải giàu có gì cứ hiền lành,tốt bụng và hàng tháng gửi tiền cho hắn là được.
Và hơn hết,hắn có một ông anh trai để mà noi theo thì còn gì bằng !!!


EithDeW

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Hắn và người nghệ sĩ đường phố

Hôm trước hắn lên Hồ Gươm mua sách,đi ngang qua một nghệ sĩ đường phố đang chơi violin
Hắn cũng chả nghe violin nhiều,nhưng lúc đấy hắn thấy rất hay
Hắn quyết định dừng lại,ngồi xuống và lắng nghe
Chơi rất hay,phải nói là như vậy,hắn không biết hay theo cách cảm thụ của người khác như thế nào nhưng với hắn giai điệu rất du dương,có lúc rất vui tươi,nhưng cũng có lúc rất trầm lặng.
Hắn nghe hết bài này đến bài khác,nhắm mắt cảm nhận những âm thanh véo von ấy bay giữa dòng người đông đúc đi lại dường như chẳng bao giờ ngừng.
Có vài người dừng lại xem một chút rồi lại đi,có nhiều người đứng lại chụp ảnh rồi lại hòa vào dòng người kia.
Hắn thấy người ta chụp ảnh là nhiều,mà đứng lại lắng nghe thì ít
Có lẽ cảm thụ của con người Việt Nam ít
 Dừng lại và lắng nghe thôi cũng được,chưa cần biết có hay hay không hay
Cái hắn thấy chỉ là những cái điện thoại giơ lên chụp tách tách và chủ của nó đút vào túi và đi tiếp.
Có vẻ như tối ấy chủ của nó sẽ đăng lên facebook để mọi người thấy rằng hôm đấy anh(chị) ta đã có mặt tại hồ gươm,và thích thú nhìn lượt like và comment tăng lên
Nghệ thuật có lẽ cũng chưa được chú trọng khi mà cái ăn,cái mặc đang còn theo đuôi và thúc dục con người ta đi tiếp mãi không ngừng vậy
Và có lẽ thế mà nghệ sĩ đường phố ấy cũng chẳng kiếm được bao nhiêu,mà cũng chẳng biết bao nhiêu là đủ với anh ta.
Chỉ có hắn và một người nước ngoài ngồi lại lắng nghe,lắng nghe cái âm thanh phát ra từ chiếc đàn được người nghệ sĩ điều khiển điêu luyện như là một buổi khiêu vũ của anh ta và chiếc đàn vậy.
Hắn cũng chẳng chụp ảnh gì,với nghệ sĩ đường phố cũng không,với người nước ngoài cũng không
Hắn thấy không cần thiết !!!
Hắn nghĩ nếu mà chụp được âm thanh du dương ấy thì hắn sẽ chụp ngay,ghi lại cái âm nhạc làm chậm thời gian trên một đoạn đường ấy cũng không tiếc.
Dù sao thì hắn cũng phải đứng lên và đi tiếp,đi vào dòng người kia
Hắn cũng có cuộc sống như bao người khác,cuộc sống mưu sinh hàng ngày
Nhưng với hắn,đi đâu đó và bắt gặp thứ âm nhạc gì đấy và lắng nghe,quên đi sự sống xô bồ một chút thôi cũng làm hắn thấy khoan khoái,nhẹ tênh
Biết đâu một ngày nào đấy,nghệ sĩ đường phố kia sẽ có nhiều người dừng lại và lắng nghe,nhắm mắt cảm thụ cái âm thanh ấy bay trong gió rồi lại quấn lấy đôi tai của họ hơn là giơ cái điện thoại lên chụp anh ta cùng chiếc violin
Nice to meet you !!!
Chào anh ạ !!!
Hắn nói với người nước ngoài và nghệ sĩ đường phố như thế


 EithDeW

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Hắn vẫn nhớ cô bé ấy !!!

Hắn nhớ về cô bé ấy !!!
Hắn nhớ khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương,nụ cười với từng chiếc răng trắng đều,hắn nhớ đôi mắt trong veo mà ở trong đôi mắt ấy hắn thấy được thiên đường,trong đôi mắt ấy có gì đó cuốn hút hắn,trong đấy hắn chỉ là một ngôi sao nhỏ bé giữa vô vàn những tinh tú trên bầu trời đầy ngôi sao lấp lánh
Hắn nhớ từng chi tiết trên khuôn mặt xinh tươi ấy,nhớ mái tóc xõa bồng bềnh thỉnh thoảng lại được sắp nếp trên đôi tai trắng hồng xinh xinh,hắn nhớ cái mũi nhỏ tròn thở đều từng nhịp,hắn nhớ cái miệng thỉnh thoảng lại để lộ hàm răng trắng đều,hắn nhớ tiếng nói thân thương mà hắn nghe cả ngày cũng không chán,hắn nhớ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trên khuôn mặt ấy biến đổi nhẹ nhàng làm hắn mê mẩn,
Thỉnh thoảng cô bé ấy quay sang cười với hắn :)
Cô bé ấy hay nhìn đâu đó xa xăm,hắn cũng chẳng biết là gì,lúc đấy hắn chỉ chăm chú nhìn theo hướng cô bé nhìn rồi lại nhìn cô bé một  cách chăm chú.Với hắn,việc này chẳng bao giờ chán
Có lẽ ông trời đã cho hắn một thiên thần
Nhưng ông trời cũng đã lấy đi thiên thần ấy của hắn.
Bẻ đôi cánh thiên thần ấy rồi bây giờ lại cho cô bé ấy một đôi cánh mới.
Một đôi cánh hắn không bao giờ muốn thấy!!!
Giờ đây khoảng trống trong lòng hắn chưa bao giờ lấp đầy được cả,thiên thần ấy đi ngang qua đời hắn rồi bỏ đi để lại khoảng trống tựa như không bao giờ có đáy cả.
Ông trời đang muốn thử thách hắn chăng?đang muốn trêu đùa hắn chăng?
Ngẫm ra,ông trời cũng không bất công quá
Ông trời cũng đã cho hắn những thứ mà ông nhờ thiên thần ấy mang đến
Mang đến cho hắn thế nào là tình yêu thực sự,sự bình yên tưởng chừng như không thể đối với hắn,sự mạnh mẽ dám làm vì thiên thần ấy,và cả sự yếu đuối mỏng manh của một thằng con trai khi sự chịu đựng đạt đến cực hạn…
Thiên thần ấy đã mang cho hắn những thứ thế đấy,rồi bỏ đi
Nhưng hắn chả trách gì ai cả,không trách ông trời,cũng không trách thiên thần ấy
Hắn còn thấy thiên thần ấy ra đi là có lí do,thiên thần ấy còn nhiệm vụ khác,mang đến những điều tốt đẹp ấy cho người khác,một người mà hắn nghĩ xứng đáng hơn hắn để có được cả tinh thần và con người của thiên thần ấy.
Thiên thần ấy có lẽ sẽ vẫn cười với hắn,hắn biết điều đó !!!
Hắn chỉ không biết hắn có lưu lại một chút kí ức dù là nhỏ trong thiên thần đấy không,một chút thôi cũng được để biết đâu một ngày tình cờ hắn gặp lại thì thiên thần ấy vẫn sẽ mỉm cười với hắn.
Có lẽ ông trời sẽ gửi một phiên bản thiên thần phiên bản 2.0 cho hắn với những ưu điểm hơn phiên bản trước
Nhưng có lẽ những cái sai sót của thiên thần phiên bản 1.0 là những thứ hắn thấy nhớ.
Và hàng ngày hắn vẫn nhớ về thiên thần ấy !!!


EithDeW

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Hắn vẫn mang balo


Hắn vẫn mang balo,bất kể đi đâu,bất kể trong balo có gì hay không,Tuy là có những lúc hắn không mang balo vì những lúc đấy dường như bắt-buộc-phải-bỏ-lại
Balo dường như là thứ không thể thiếu khi hắn đi ra đường
Hắn cảm thấy có balo sau lưng hắn thấy yên tâm hơn
Có thể người khác nghĩ hắn ra sao hắn cũng mặc kệ,hắn quen rồi
Có thể người khác không suy nghĩ như hắn,người khác chỉ nghĩ đơn giản balo là thứ chứa-đựng-những-thứ-cần- thiết
Nhưng cần thiết đến mức nào thì hắn không biết
Hắn chỉ biết hắn coi balo là một thứ đi liền với hắn,một thứ như điện thoại ấy,QUAN TRỌNG,không mang thì không thể liên lạc với thế giới bên ngoài
Một túi-chứa-đựng-tất cả-những-kiến-thức(hắn đặt tên cho balo của hắn) cả nghĩa đen lẫn nghĩa trắng,
Hắn vẫn nhớ Tiến sĩ Lê Thẩm Dương đã nói (hắn cũng không nhớ lắm,đại loại là): “Balo như là kiến thức mang bên mình,hai bên là hai cái túi trường đời,một bên là ngoại ngữ,một bên là kĩ năng sống,còn ở giữa là kiến thức trong trường học”
Hắn thấy đúng,với hắn là thế!
Và cái balo của hắn bên trong là sách,bút,sổ tay,…(những thứ ấy hắn coi là công cụ giúp hắn đạt được mục đích)nhiều lắm,nhưng đa phần là sách,tiểu thuyết,hắn đọc nhiều nhất có thể,đọc ở bất kì đâu,đọc bất cứ khi nào mà hắn có thể,hắn nhận ra dường như đọc sách giúp con người ta sống chậm lại trong cuộc sống diễn ra dường như quá nhanh này,suy nghĩ khác đi,thay đổi con người theo hướng tốt đẹp hơn
Hắn nhận ra hắn đang thay đổi,tốt hơn trước(hắn thấy thế)
Bạn bè thấy lạ khi hắn mang sách ra đọc,thấy lạ khi hắn không ra quán chơi game cùng chúng nó,nhưng đâu biết là hắn không muốn “tiêu” thời gian vào những thứ không giúp hắn tiến lên,với hắn giờ đây thời gian như tiền vậy,cần phải là người tiêu dùng thông minh và dành ra cho mình một khoản tiết kiệm kha khá.
Dài dòng quá,hắn nghĩ đến đây thôi
Bây giờ thì hắn đi giặt cái túi-chứa-đựng-tất-cả-những-kiến-thức của hắn,vì thằng bạn lỡ nôn vào nó hôm đón giao thừa bên Nông Nghiệp,hắn mà biết thằng nào nôn thì liệu mà liếm cho sạch
J
Hắn nghĩ,lần sau,trước khi uống rượu là phải cất hết đồ của mình trước khi mấy thằng bạn lại nôn.

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Hôm nay hắn mang chăn đi giặt

Hôm nay hắn mang chăn đi giặt,hắn tính ra cái chăn cũng đã 2 năm chưa giặt,mà hắn cũng chẳng để ý lắm,một phần là hắn lười,một phần là cái chăn cũng chưa có mùi đến nỗi không thể ngửi được :v
6h chiều hắn ra tiệm giặt ủi lấy chăn về,một cái chăn mới tinh,hắn nghĩ
các phần trắng trên chăn đã rũ bỏ được màu cháo lòng mà thời gian đã bám mùi vào,một mùi thơm y hệt downy thoang thoảng đầu mũi
(mà có khi là comfort cũng nên).
Như vậy là cái chăn đã được rũ bỏ một lượng lớn cái “bẩn” quanh mình
Nhưng hắn vẫn thấy có gì đó khác lạ,một cái gì đó thân thuộc dường như mất đi
Chính là cái mùi chăn trước kia của hắn,tuy là cái chăn có mùi không thơm,và năm tháng cũng đã bám bụi vào nó,nhưng cái chăn là của hắn,hắn ngủ từng đêm với cái chăn đấy,dẫu có mùi gì thì cũng là mùi của hắn,có rách thì cũng là chăn của hắn,
Và hắn nghĩ sẽ lâu lắm mới lại được ngửi lại cái mùi thân thuộc đấy