Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Hắn và người nghệ sĩ đường phố

Hôm trước hắn lên Hồ Gươm mua sách,đi ngang qua một nghệ sĩ đường phố đang chơi violin
Hắn cũng chả nghe violin nhiều,nhưng lúc đấy hắn thấy rất hay
Hắn quyết định dừng lại,ngồi xuống và lắng nghe
Chơi rất hay,phải nói là như vậy,hắn không biết hay theo cách cảm thụ của người khác như thế nào nhưng với hắn giai điệu rất du dương,có lúc rất vui tươi,nhưng cũng có lúc rất trầm lặng.
Hắn nghe hết bài này đến bài khác,nhắm mắt cảm nhận những âm thanh véo von ấy bay giữa dòng người đông đúc đi lại dường như chẳng bao giờ ngừng.
Có vài người dừng lại xem một chút rồi lại đi,có nhiều người đứng lại chụp ảnh rồi lại hòa vào dòng người kia.
Hắn thấy người ta chụp ảnh là nhiều,mà đứng lại lắng nghe thì ít
Có lẽ cảm thụ của con người Việt Nam ít
 Dừng lại và lắng nghe thôi cũng được,chưa cần biết có hay hay không hay
Cái hắn thấy chỉ là những cái điện thoại giơ lên chụp tách tách và chủ của nó đút vào túi và đi tiếp.
Có vẻ như tối ấy chủ của nó sẽ đăng lên facebook để mọi người thấy rằng hôm đấy anh(chị) ta đã có mặt tại hồ gươm,và thích thú nhìn lượt like và comment tăng lên
Nghệ thuật có lẽ cũng chưa được chú trọng khi mà cái ăn,cái mặc đang còn theo đuôi và thúc dục con người ta đi tiếp mãi không ngừng vậy
Và có lẽ thế mà nghệ sĩ đường phố ấy cũng chẳng kiếm được bao nhiêu,mà cũng chẳng biết bao nhiêu là đủ với anh ta.
Chỉ có hắn và một người nước ngoài ngồi lại lắng nghe,lắng nghe cái âm thanh phát ra từ chiếc đàn được người nghệ sĩ điều khiển điêu luyện như là một buổi khiêu vũ của anh ta và chiếc đàn vậy.
Hắn cũng chẳng chụp ảnh gì,với nghệ sĩ đường phố cũng không,với người nước ngoài cũng không
Hắn thấy không cần thiết !!!
Hắn nghĩ nếu mà chụp được âm thanh du dương ấy thì hắn sẽ chụp ngay,ghi lại cái âm nhạc làm chậm thời gian trên một đoạn đường ấy cũng không tiếc.
Dù sao thì hắn cũng phải đứng lên và đi tiếp,đi vào dòng người kia
Hắn cũng có cuộc sống như bao người khác,cuộc sống mưu sinh hàng ngày
Nhưng với hắn,đi đâu đó và bắt gặp thứ âm nhạc gì đấy và lắng nghe,quên đi sự sống xô bồ một chút thôi cũng làm hắn thấy khoan khoái,nhẹ tênh
Biết đâu một ngày nào đấy,nghệ sĩ đường phố kia sẽ có nhiều người dừng lại và lắng nghe,nhắm mắt cảm thụ cái âm thanh ấy bay trong gió rồi lại quấn lấy đôi tai của họ hơn là giơ cái điện thoại lên chụp anh ta cùng chiếc violin
Nice to meet you !!!
Chào anh ạ !!!
Hắn nói với người nước ngoài và nghệ sĩ đường phố như thế


 EithDeW

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét